Tin tức thế giới - Tin thế giới trong tuần qua
Monday, July 13, 2015
Wednesday, April 22, 2015
Thursday, February 5, 2015
Một mối quan hệ không rõ ràng
Một mối quan hệ không rõ ràng, cho em những cảm xúc bất tận như của những đôi lứa đang yêu, nhưng lại không có hờn giận, ghen tuông, hay đố kị. Đối với em, những xúc cảm ấy, thật thừa thãi, và phiền phức, phải không?
Có người từng nói, con người đôi khi rất kỳ lạ. Ta sẵn sàng chia sẻ mọi điều trước người dưng, nhưng với người quen thì lại mỉm cười “mình vẫn ổn”. Bởi lẽ đó, người dưng kia, cũng bắt đầu tồn tại trong cuộc sống của ta, mà ta vẫn hay gọi đó là “mối quan hệ không rõ ràng.”
Không rõ ràng, tức là thích thì đến, không thích thì đi. Hẳn là quan tâm nhau, nhưng lại chẳng có tư cách gì. Hẳn là hiểu rất rõ về nhau, nhưng lại không thể ràng buộc ngăn cấm. Một mối quan hệ không rõ ràng, luôn rất cần thiết trong cuộc sống của mỗi cá nhân. Yêu ai, ghét ai, thương ai, giận ai, đều có thể trải lòng hết, mà không cần để tâm đến sĩ diện của bản thân hay thái độ của đối phương. Ta có thể thân thiết như người yêu, nhưng cũng có thể lạnh nhạt hơn cả người dưng…
Em luôn muốn mối quan hệ của chúng ta cũng sẽ như vậy, phải không, cô gái?
Anh biết, so với anh, Tin nhắn chúc mừng năm mới hay em còn rất trẻ con. Em muốn chơi, em muốn nghịch, em muốn vùng vẫy, vì tuổi trẻ của chính mình, mà không phải quan tâm đến ai cả. Em thích tự do, em không muốn bị ràng buộc, bởi bất cứ ai, hay bất cứ mối quan hệ nào. Em sống “ buông thả”, sống không gò bó, thích theo đuổi đam mê, thích khám phá mọi thứ. Em chính là “vô pháp vô thiên”, chính là bất cần như vậy đấy.
Anh cũng biết, chuyện yêu thương một ai đó đối với em còn quá mới mẻ, thậm chí có phần nặng nề. Bởi lẽ em không muốn lao đầu vào một mối quan hệ mà em không thể đoán trước kết quả. Em sợ hãi, sợ rằng sẽ yêu thương quá nhiều, để rồi nhận lấy đau thương. Em cũng sợ bản thân sẽ hy sinh tất cả, sợ rằng mình không thể khống chế, để rồi làm tổn thương người khác. Em cũng biết tính cách của mình, nên sợ rằng sẽ không ai chịu nổi. Trước tình yêu, Tin nhắn chúc mừng năm mới 2015 dù có cố gắng đến mấy, em cũng chỉ như một đứa trẻ chập chững, non nớt và ngây dại, nên em không thể bó buộc ai đó khi chính mình còn chưa đủ tư cách.
Anh hiểu rằng, một mối quan hệ không rõ ràng sẽ cho em an tâm hơn nhiều. Em có người ở bên, lắng nghe, chia sẻ, thậm chí chiều chuộng, mà chẳng cần phải để tâm nhiều đến người ấy. Em sẽ vẫn là chính em, em sẽ không thay đổi, sẽ vẫn thả mình vào những cuộc vui, mà không cần lo sợ đến sự giận dỗi không hài lòng của người yêu. Một mối quan hệ không rõ ràng, cho em những cảm xúc bất tận như của những đôi lứa đang yêu, nhưng lại không có hờn giận, ghen tuông, hay đố kị. Đối với em, những xúc cảm ấy, thật thừa thãi, và phiền phức, phải không?
Nhưng cô nhóc à,
Anh là một người đàn ông, một người đàn ông trưởng thành. Anh tự tin rằng có thể chăm sóc em, có thể yêu thương em, có thể chiều chuộng em, mà không đòi hỏi em phải thay đổi hay đối xử với anh tương tự. Bởi lẽ, khi một người đàn ông thật sự yêu thương ai đó, họ sẽ luôn dành cho người ấy những điều tốt đẹp nhất. Anh cũng không ngoại lệ.
Anh thật sự rất ghét mối quan hệ không rõ ràng mà em vẫn muốn có. Bởi lẽ, đối với em, thứ anh cần, chính là tư cách. Anh muốn đường đường chính chính yêu em, là người đàn ông của em, là “bạn nam” em Tin nhắn chúc mừng năm mới có thể dựa vào, chứ không phải một gã trai vô trách nhiệm lúc đi lúc đến. Anh muốn chúng mình có thể nắm tay nhau đi giữa đường mà không sợ ai soi mói, cũng muốn được em giới thiệu với bạn bè mình anh là gì của em, muốn tha hồ bọc em lại trong vòng tay của chính mình những ngày đông lạnh, muốn trao cho em những yêu thương thật lòng nhất, mãnh liệt nhất mà anh vẫn luôn phải chôn giấu chỉ vì ba chữ “không rõ ràng”. Thậm chí ngay lúc này, anh cũng không thể kìm chế, mà chỉ muốn hét thật to rằng “Cô ấy là người con gái của tôi.”
Em biết không, anh đã suy nghĩ rất nhiều, chỉ vì sợ rằng em sẽ cảm thấy gánh nặng. Nhưng một gánh, hai người cũng đỡ, có phải sẽ nhẹ hơn rất nhiều hay không? Anh tham lam, anh ích kỉ, nên anh không muốn là một người dưng tồn tại trong cuộc sống của em nữa. Mà anh, muốn đường hoàng xuất hiện giữa cuộc đời em, một cách nghiêm túc nhất. Nếu như công chúa cần có hoàng tử để xây một lâu đài cho chính mình, thì anh cũng muốn trở thành hoàng tử của riêng em, và để yêu em.
Như vậy, cô nhóc à, em có nên suy nghĩ để mối quan hệ của chúng mình rõ ràng hơn một chút không?
Mình đừng làm khổ nhau nữa được không?
Chẳng phải vì anh khác hay em khác, chỉ là mối quan hệ này đã chẳng như xưa và chúng ta đã đốt hết kiên nhẫn dành cho nhau thế vậy thôi.
Anh Tin nhắn chúc mừng năm mới 2015 à, em đã phát mệt với những câu lừa dối, cũng chán phải nghe những biện minh anh cố gạt em mỗi ngày. Từ bao giờ chúng ta cứ phải lừa dối nhau trong mọi chuyện dù chỉ là những chuyện vặt vãnh? Từ khi nào cả lời yêu thôi cũng trở nên nực cười?
Anh à, em đã phát chán những cái nắm tay chẳng nông, sâu, phát chán với những cảm xúc hời hợt trượt dài trong chúng mình. Mỗi tiếng thở dài của anh đo đếm cùng sự thất vọng ngày càng lớn của em. Có khi nào chúng ta gần thế này mà như người dưng xa lạ? Có khi nào chúng ta đã thay đổi rồi không?
Anh à, anh đã chán hay chưa những lần nước mắt em rơi? Anh đã chán hay chưa những lần em cố chạy trốn còn anh thì vẫn cố níu lại? Liệu chúng ta còn gì để duy trì cái mớ tình hỗn độn chỉ như cầm cự từng ngày? Chẳng phải vì anh khác hay em khác, chỉ là mối quan hệ này đã chẳng như xưa và chúng ta đã đốt hết kiên nhẫn dành cho nhau thế vậy thôi.
Người ta không thể bắt ép trái tim, thúc giục cảm xúc, chuỗi ngày bi kịch của chúng ta chính là chuyện lòng muốn buông nhưng lý trí bắt ở, mặc định với thời gian rằng mọi thứ khủng hoảng sẽ qua mau thôi. Nhưng bao giờ hả anh ơi? Chúng ta ấy mà, bao giờ có thể thôi làm khổ nhau?
Từ Tin nhắn chúc mừng năm mới hay bao giờ em chẳng còn thiết tha gọi tên anh thật to giữa đường phố đông đúc, dựa vào người anh cho qua hết nhọc mệt, chỉ cần cái ôm của anh là đủ ấm cả một mùa giá lạnh, chỉ cần một câu nói của anh là đủ đi hết một khoảng thời gian khó khăn nhất?
Từ Tin nhắn chúc mừng năm mới bao giờ anh không còn thiết tha nói lời yêu một cách chân thành? Từ bao giờ sự quan tâm chỉ là cho có chứ chẳng phải thực tâm? Từ bao giờ anh cứ muốn đẩy em thật xa ra khỏi chiếc vòng tròn cuộc sống của anh?
Không phải bất cứ ai trải qua khó khăn là sẽ mãi mãi bên nhau. Đôi khi khó khăn quá nhiều chỉ khiến trái tim mỏi mệt, ngay cả việc lấy đà cảm xúc để bên nhau cũng không thể, ngay cả việc cãi vã cũng thực khó khăn, lay lắt qua những ngày cõi lòng lạnh giá, đó chính là hiện thực tàn nhẫn nhất.
Hay là mình thôi làm khổ nhau đi có được không anh? Mình đừng lạnh nhạt, cũng đừng chiến tranh lạnh, đừng nhấn chìm nhau trong tuyệt vọng và cũng đừng hất nhau đi tàn nhẫn và cạn tình.
Nếu đủ tâm niệm để ru nhau an lành hãy bước tiếp, còn nếu mọi thứ đã hết, thì anh à, tội nợ gì cứ phải dây dưa?
Mất một người yêu thương thế giới chợt vắng hơn
Chiều nay em vô tình đọc được vài dòng suy nghĩ trên mạng xã hội, vô thức bấm nút chia sẻ rồi bật cười. Em làm sao thế này? Là em thấy mình trong ấy hay em đang cần được sẻ chia?
Chiều nay em vô tình đi về trên con đường quen thuộc, nơi những ngày nắng vàng ướp rực cả thành phố, anh và em đèo nhau chạy dọc dưới những tán cây, em đọc chầm chậm tên từng cái biển hiệu, nheo mắt thích thú khi chúng được đặt trùng tên bọn mình.
Chiều nay em vô tình nhìn thấy Tin nhắn chúc mừng năm mới đôi tình nhân bước vào quán cà phê ngày trước, nơi những cuối tuần mình ngồi bên nhau thật lâu. Hai đứa đeo cùng một tai nghe, bật bản nhạc cả hai cùng thích, bị nhấn chìm vào những công việc còn dang dở nhưng vẫn muốn bên nhau, dù chỉ là ngồi cạnh nhau im lặng thật lâu.
Chiều nay em vô tình ăn chiếc bánh ngọt mà anh vẫn thích, từng lớp bánh đan xen tan dần trong cuống họng, bánh ngọt mà sao em thấy vị nhạt thếch, cố thế nào cũng chẳng còn thấy ngon, chẳng thấy thích thú như ngày xưa nữa. Chẳng biết anh có còn thích món này không, bên kia bao lâu rồi anh không được nếm?
Chiều nay em vô tình nghe được bài hát anh hay hát, nhớ giọng anh trầm ấm lắm, như chính con người anh, trưởng thành và ấm áp. Em lẩm bẩm theo từng nốt nhạc, em không biết mình đã thuộc từ bao giờ, từng câu từng chữ, từng khúc ngân nga.
Chiều Tin nhắn chúc mừng năm mới 2015 nay em vô tình đọc được vài dòng suy nghĩ trên mạng xã hội, vô thức bấm nút chia sẻ rồi bật cười. Em làm sao thế này? Là em thấy mình trong ấy hay em đang cần được sẻ chia?
Anh đang yên ấm, đôi khi biết rằng anh vẫn tồn tại ở đâu đó cũng đủ khiến em yên lòng.
Góc đường kia vẫn như thế, nắng vẫn hát trên những hàng cây, biển hiệu vẫn ở đó dù đã bạc đi ít nhiều.
Quán Tin nhắn chúc mừng năm mới hay cà phê chẳng dời đi, vẫn cần mẫn đón người cũ người mới đến ngày một đông thêm.
Tiệm bánh vẫn làm loại bánh ấy, nhưng quà tặng cho những vị khách quá cũ kỹ như em.
Người ta vẫn hay hát vu vơ vài câu trong bài hát ấy, em mỉm cười, bài ấy hay lắm đấy!
Mọi thứ còn đây, anh cũng còn đây, mà sao em chẳng còn thấy nó đúng nữa, cứ sai sai, cứ chệch chỗ.
Sao vẫn thấy thiếu thiếu thế nào anh ạ. Hay là vì như người ta thường nói, mất đi người mình yêu thương, thế giới chợt vắng hơn?
Mất bao lâu để nói câu chia tay?
Em ước gì quá khứ như một cuốn phim được lưu trữ, chỉ cần bấm một cái nút, gạch một đường thẳng là có thể dễ dàng tìm một hạnh phúc khác.
Đôi khi em tự hỏi mình, mất bao lâu để quên nhau. Câu chia tay để kéo mối quan hệ trở về ngày chưa gặp nhau đó, khi nào mới làm xong nhiệm vụ của nó?
Là một khoảnh khắc phải không, như khi ta nhìn thấy nhau? Ánh mắt là nơi đầu tiên bắt đầu cảm xúc, khi chẳng hiểu tim đã cảm nhận gì chưa mà ánh nhìn cứ hướng mãi một hướng. Ngày Tin nhắn chúc mừng năm mới hay chúng ta gặp nhau, nhìn thấy nhau, liệu có biết rằng sau đó cả hai sẽ cùng sánh bước? Ngày chúng ta gặp nhau, nhìn thấy nhau, liệu có biết rằng rất lâu sau đó, cả hai phải cố gắng quên nhau, quên cả những ngày đầu?
Là rất lâu phải không, như khi ta nhận ra đã yêu nhau quá nhiều? Bên nhau ngần ấy thời gian, trải qua bao nhiêu sóng gió, em mới dám chắc chắn rằng mình đã yêu, đã nhớ mãi một người con trai ngày ngày xuất hiện giúp em cười làm em vui. Tình cảm không phải là điều hờn hợt đúng không anh? Cần nhiều thời gian thế để nghĩ suy, vậy mà cuối cùng vẫn ngậm ngùi chia tay sự lựa chọn của mình.
Là một khoảnh khắc phải không, như khi chúng ta chạm tay nhau? Cái chạm tay nhanh chóng để rồi ta rụt rè rút lại, tình yêu thuở ban đầu sao long lanh quá, ấm lòng quá! Để rồi sau đó ta nghe thấy trái tim kia cùng nhịp đập, bàn tay kia cùng hơi ấm. Hai con người thuộc về nhau.
Là rất lâu phải Tin nhắn chúc mừng năm mới không, như khi anh ôm chặt em mỗi lần giận dỗi? Anh thì thầm lời xin lỗi nghe vừa giận vừa thương. Tin nhắn chúc mừng năm mới 2015 Em giận thế nào khi cảm giác nhỏ bé trong vòng tay anh là điều khiến em bình yên nhất, em dỗi làm sao khi câu an ủi sau những hờn ghen vụn vặt còn ngọt ngào hơn cả lời tỏ tình ngày trước.
Là một khoảnh khắc phải không, như khi chúng ta chào nhau? Khi bầu trời cao lớn kia chẳng thể ôm nổi thân hình em nhỏ bé, vai em run lên theo từng tiếng nấc, bàn chân rệu rã chừng như mặt đất đã biến tan đi. Một giây ấy sao dài rộng quá khi nó sống mãi trên vết thương chưa lành. Em khóc cả một dòng sông mà sao chẳng thấy anh đến dỗ.
Là rất lâu phải không, như những ngày em cố xóa đi dòng kí ức? Em ước gì quá khứ như một cuốn phim được lưu trữ, chỉ cần bấm một cái nút, gạch một đường thẳng là có thể dễ dàng tìm một hạnh phúc khác. Hồi ức sao ít ỏi quá, mà em buồn mãi chẳng thấy nhẹ nhõm hơn. Thực tế là, thời gian để đau đớn dằn vặt sau chia ly đôi khi còn dài hơn cả khoảng thời gian hai người từng yêu nhau!
Là bao lâu vậy anh? Đến bao lâu câu chia tay mới tròn vẹn?
Bao lâu nữa thì em thôi nhớ, bao lâu nữa thì em thôi yêu?
Bao lâu nữa ta mới thật sự chia tay, hả anh?
Wednesday, February 4, 2015
Lớn lên con sẽ lấy một người chồng giống bố
Ai đó đã từng nói rằng: “Con gái chính là tình nhân kiếp trước của bố”. Con không biết điều đó có chính xác hay không, nhưng khi nghĩ tới bố thì con đã tin hoàn toàn.
Từ nhỏ cho đến lớn, con lúc nào cũng thân thiết với mẹ hơn bố. Lúc nhỏ, con Tin nhắn chúc tết hay còn rất “sợ” bố, nhất là ánh nhìn nghiêm khắc của người. Chẳng cần dùng đến roi vọt, cũng chẳng cần mắng mỏ, chỉ cần bố nhìn con theo kiểu “hình viên đạn” là con chẳng dám ho he gì nữa. Đi với mẹ thì có thể mè nheo, khóc nhè, đòi cái nọ, vòi vĩnh cái kia, nhưng đi với bố thì không-bao-giờ. Dường như cứ ở cạnh bố là con lại tự động ngoan ngoãn đi vào cái khuôn khổ mà bố đã “thiết quân luật” ngay từ lúc nhỏ.
Khuôn khổ mà bố đặt ra là những điều cực kì khó chịu với mọi đứa trẻ. Từ chuyện phải chào hỏi mọi người thế nào, giúp đỡ mẹ việc nhà ra sao… Ngay cả những hành động nhỏ, những tật xấu nhỏ xíu xiu của con cũng bị bố mang ra uốn nắn. Với con, đó đúng là những “cực hình”.
Lớn hơn một chút, mọi vấn đề, mọi thắc mắc hay chia sẻ, con đều chỉ nói với mẹ. Con vẫn “sợ” bố như ngày trước, dù bây giờ có đỡ hơn chút ít. Nhưng quan trọng hơn, con nghĩ rằng cách làm nghiêm khắc mà bố thường áp dụng với con không phải là cách tốt cho con lúc này.
Nếu Tin nhắn chúc tết 2015 không để ý, có lẽ con đã nghĩ rằng bố chẳng hề quan tâm gì tới con. Và hình như giữa hai bố con mình chẳng có sự gắn kết nào cả.
Nhưng không, thực tế thì bố vẫn luôn yêu con theo cách của riêng mình.
Bố sử dụng ánh mắt “hình viên đạn” là vì bố không muốn dùng roi vọt với con. Và thực tế là từ nhỏ cho tới lớn, bố chưa từng đánh con lần nào, dù chỉ là một cái đánh rất nhẹ.
Bố vẫn luôn dõi theo con, dõi theo từng suy nghĩ, từng khó khăn trong cuộc sống, từng thay đổi của lứa tuổi mới lớn mà con Tin nhắn chúc tết gặp phải. Mọi chuyện con kể với mẹ, thực ra bố đều biết hết, chỉ là bố không nói ra mà thôi.
Bố dạy con từ những chuyện lớn cho tới những điều nhỏ nhặt nhất. Con cũng không để ý rằng từ lúc nào, những đức tính của bố dần ngấm vào người con. Con cẩn thận hơn khi làm mọi việc, luôn lễ phép và hòa đồng với tất cả mọi người, luôn có trách nhiệm với mọi việc làm của mình, giúp đỡ những người nghèo khổ hơn mình… Những việc bố đã làm, đến giờ con vẫn nhớ như in. Và điều đó không cho phép con làm sai lời bố dặn.
Và con đã tự nhủ: “Lớn lên, con sẽ lấy một người chồng giống bố”.
Dù có đôi lúc, bố hơi bảo thủ một chút, hơi khó tính một chút. Có đôi lúc, những lời nghiêm khắc mà bố nói cũng có thể khiến con phát khóc. Dù bố chẳng bao giờ nói yêu con, thậm chí những điều bố làm còn dễ khiến con hiểu lầm bố. Bố thật sự không phải một người đàn ông hoàn hảo, nhưng con vẫn “quyết định” sẽ lấy một người đàn ông giống bố. Bởi quan trọng hơn cả, đó là tình yêu to lớn mà bố dành cho con gái.
Ai đó đã từng nói rằng: “Con gái chính là tình nhân kiếp trước của bố”. Con không biết điều đó có chính xác hay không, nhưng khi nghĩ tới bố thì con đã tin hoàn toàn.
Cảm ơn bố rất nhiều, vì tất cả những gì mà bố đã, đang và sẽ làm cho con gái.
Subscribe to:
Comments (Atom)